Bởi vì…

Năm ấy con gái lớn của tôi, Tina, được 9 tuổi. Một hôm, tôi chở con gái về thăm bà nội. Tôi nhớ rằng, giai đoạn ấy tôi đi đến quyết định rằng việc mở tài khoản tình cảm giữa cha con chúng tôi là hết sức quan trọng. Thế là trước chuyến đi ấy, tôi cứ băn khoăn mãi với ý nghĩ: “Mình có thể làm gì trong vòng 30 phút để ký gửi vào tài khoản tình cảm của con gái?” Bạn biết không để làm được điều này cần phải có một chút can đảm. Một đứa trẻ 9 tuổi chắc chắn đã hình thành nhận định của riêng mình về những hành vi mà nó trông đợi ở người khác. Tôi không phải là người hay nói chuyện trong lúc lái xe. Thỉnh thoảng tôi cũng có nhận xét này nọ về cảnh vật hai bên đường, nhưng thường thì tôi chỉ im lặng điều khiển vô lăng. Vì thế, quả là tôi phải loay hoay một lúc mới nghĩ ra cách và tôi ngỏ ý với con gái về một trò chơi giữa hai cha con.

Khi chúng tôi vừa lái xe ra khỏi nhà tôi bèn hỏi, “Này con gái, sao bố con mình không cùng tham gia một trò chơi nhỉ? Điều chúng ta cần làm rất đơn giản, chỉ cần nói, “Bố ơi, con rất vui bởi vì …” hoặc “Bố thích điều con làm bởi vì ..” Từ “bởi vì” rất quan trọng, nó trả lời câu hỏi tại sao người khác yêu mến chúng ta. Đồng ý chứ? Bố bắt đầu trước nhé?”

Tôi là người bắt đầu trước. Tôi nói một điều gì đó về con gái. Cô bé ngẫm nghĩ một chút rồi bắt đầu nói một cái gì đó về tôi. Nhưng sau ba bốn câu như vậy, tôi bắt đầu “cạn vốn” không nghĩ ra được điều gì để nói. Quả là một sự thật gây sốc đối với tôi. Tôi yêu con gái mình là thế vậy mà tôi khó có thể nhớ ra việc làm hoặc nét tính cách nào ở nó làm tôi yêu thích. Tôi chau mày cố tìm ra một cái gì để nói. Tina làm điều này dễ dàng hơn. Sau khoảng năm, sáu câu trôi chảy, nó bắt đầu ngập ngừng, với giọng nói ngắt quãng. Tôi chắc rằng nó đang cân nhắc mọi chuyện về bố nó, ôn lại những gì mà tôi đã nói hoặc đã làm. Nó biết ơn những việc tôi làm, những buổi đi dạo trong công viên với tôi, những buổi tập bóng rổ ngoài sân và cái cách mà tôi đánh thức con bé dậy vào mỗi buổi sáng. Nó có thể nhìn thấy tất cả những điều tốt đẹp ấy trong tôi.

Tôi thì phải loay hoay để nghĩ ra những điều cần nói. Và khi tôi phóng chiếu tầm mắt nhìn lại những sự việc xung quanh cô con gái bé nhỏ của mình, quan sát lại những điều mà nó thường làm trong gia đình, tôi bắt đầu thấy một điều khác. Tôi thấy cảnh nó ôm hôn cha mẹ, nhớ lại những câu nói hồn nhiên của nó và cả những lời cảm ơn nữa. Tôi biết rằng Tina học giỏi ở trường và cung cách của nó rất lễ độ. Tôi bảo con rằng, tôi thích nhất là khi Tina đi học về và lao đến ôm cha mẹ. Khi cha con tôi bắt đầu đi sâu chi tiết và xem xét lại mọi chuyện thì chúng tôi không thể dừng được nữa. Chuyến đi chỉ kéo dài nửa tiếng mà chúng tôi đã nói được 22 hoặc 23 điều; đến đây thì tôi phải ngừng lại vì không thể nghĩ ra được thêm một điều nào nữa.

Thú thật, tôi có cảm giác lẫn lộn trong trò chơi này. Một mặt tôi rất vui, nhưng không tránh khỏi cảm giác thất vọng. Điều đáng mừng là Tina có thể biết nhiều điều về bố nó như thế (nó vẫn muốn tiếp tục cuộc chơi), tôi thất vọng vì thấy mình không thể tìm ra những điều gì đẹp đẽ tốt lành trong con bé nữa. Nhưng dù sao điều quan trọng nhất vẫn là, suốt dọc đường hai cha con có cơ hội chuyện trò rôm rả. Tôi nghĩ trò chơi mở đầu cho cách nói chuyện mà trước đây chưa bao giờ tôi trao đổi với con.

Khi chúng tôi đến nơi, Tina nhảy ngay xuống xe, chạy như bay vào nhà và đó là lúc mà trái tim tôi như muốn vỡ òa ra vì cảm động. Vừa chạy nó vừa la lên, “Bà nội ơi, nội ơi. Bố biết bao nhiêu điều tốt về cháu. Cháu không biết là bố biết nhiều điều tốt về cháu đến thế.”

(Trích sách “Sống mạnh mẽ”)

box_shortcode_dichgia_770px

Leave a Reply