Cha dạy con

Vào một buổi chiều tại cửa hàng trang trí nột thất, tôi đã học được cung cách bán hàng của cha. Lúc ấy tôi vừa tròn 12 tuổi. Khi tôi đang lau sàn nhà, một người phụ nữ bước vào cửa hàng.
– Cháu có thể giúp bà chứ?
– Vâng, tôi đã mua một chiếc trường kỷ và chân của nó đã bị long ra. Tôi muốn biết khi nào cháu sẽ sửa nó?
– Bà mua cái ghế này khi nào, thưa bà?
– Cách đây khoảng 10 năm. Ảnh minh họa Tôi nói với cha rằng bà ấy nghĩ chúng ta sẽ sửa miễn phí cái ghế cũ của bà. Cha tôi bảo bà ấy rằng chúng tôi sẽ đến sửa chiếc ghế ngay chiều hôm đó. Sau khi bắt vít vào chân ghế, chúng tôi ra về. Trên đường trở về cha hỏi :
– Con yêu, điều gì đã khiến con buồn?
– Nếu chúng ta cứ sửa miễn phí những cái ghế thì có lẽ chúng ta sẽ bị phá sản.
– Con ạ, dù thế nào đi nữa con phải học cách sửa chữa. Đó là nghề. Ngoài ra con đã bỏ qua một chi tiết quan trọng nhất. Con đã không để ý đến nhãn hiệu cửa hàng trên ghế. Bà ta đã mua nó ở tiệm đầu phố.
– Có phải cha muốn nói là chúng ta đã làm công việc đó không vì mục đích gì và ngay cả khi bà ta không phải là khách hàng của chúng ta?
– Bây giờ bà ấy là khách hàng của chúng ta. Cha nhìn sâu vào mắt tôi và nói.

Hai ngày sau đó, người phụ nữ ấy trở lại cửa hàng của chúng tôi và mua những món đồ mới giá trị cao. Từ đó đến nay tôi hành nghề bán hàng được 30 năm. Tôi có doanh thu trung bình hàng năm cao nhất trong cơ quan. Tôi cũng được chọn làm trưởng cửa hàng đại diện bởi vì luôn đối xử với khách hàng bằng sự tôn trọng.

– Sưu tầm –

[blog_cungcontruongthanh]

Leave a Reply