Dẫn ốc sên đi dạo

Buổi tối nọ, Thượng đế giao cho người thanh niên một nhiệm vụ: Dẫn ốc sên đi dạo.

Anh ta không thể đi nhanh vì ốc sên đã cố gắng hết sức rồi, nhưng mõi lần di chuyển đều hết sức chậm chạp. Thế là, anh ta ra sức quở trách nó. Nó lẳng lặng nhìn anh bằng đôi mắt có lỗi. Anh ta kéo nó, lôi cổ nó. Nó rơi mồ hôi, thở hổn hển.

Thật là lạ lùng, vì sao Thượng đế lại sai anh ta dẫn ốc sên đi dạo cơ chứ?

Được thôi, anh ta quyết định buông tay ra, mặc cho ốc sên từ từ bò lên phía trước. Anh ta bực bội đứng yên.

Bỗng nhiên, anh ta ngửi thấy hương hoa, nghe tiếng chim ríu rít, nhìn những ngôi sao lấp lánh đầy trời. Mọi thứ đều tuyệt duyệt làm sao! Trước đây, anh ta chưa từng trải qua cảm giác này. Giờ thì anh đã hiểu vì sao Thượng đế bảo anh ta dẫn ốc sên đi dạo.

Điều quan trọng trong cuộc đời này không phải là mục tiêu, mà là quá trình tốt đẹp của năm tháng. Dẫn ốc sên đi dạo là để thả lỏng bước chân vội vã, để cảm nhận sự tươi đẹp của cuộc đời, để tĩnh lặng thưởng thức sự ấm áp của tâm hồn. Sức sống nằm ở chỗ từ từ thưởng thức cuộc sống bằng tâm hồn mình.

– Sưu tầm –

box_shortcode_dichgia_770px

Leave a Reply