Danh vọng và hạnh phúc

Ngày xưa, tại một vương quốc xa xôi vừa trải qua chiến tranh, kinh thành được vua dựng lại lộng lẫy hơn xưa. Những người lập nhiều chiến công được vua ban thưởng rất nhiều đặc ân. Người có chiến công nhiều nhất là một chàng kỵ sĩ tài giỏi. Nhà vua nói: “Vì sự trung thành và lòng dũng cảm của khanh, ta ban cho khanh phần thưởng là phần đất bằng với khả năng phi ngựa của mình.”

Chàng kỵ sĩ vui mừng lên đường. Chàng phi ngựa qua bao cánh rừng, đồi và thảo nguyên mướt mắt. Chàng vẫn còn sung sức và chưa muốn dừng lại: “mảnh đất này hãy còn nhỏ quá”

Chàng lại tiếp tục đi, băng qua những vùng đất khô cằn, rực nắng chàng tự nhủ: “Gắng lên chút nữa, phía trước hẳn sẽ còn những mảnh đất màu mỡ đang chờ đón ta”. Cứ thế, người và ngựa miệt mài đi. Hết ngày chuyển sang đêm, hết đêm lại tới ngày chàng kỵ sĩ kiệt sức và lả đi. Con ngựa trung thành cũng mệt mỏi gục xuống thở thoi thóp.

Đến lúc này, màu xanh của những mảnh đất màu mỡ mới nhường chỗ cho tiếng cười vợ con, cho hình ảnh bữa cơm gia đình ấm áp. Chàng kỵ kĩ lịm dần trong sự hối hận tận cùng: “Trời ơi, vì sao ta phải cố gắng đến kiệt sức như thế trong khi cuối cùng ta chỉ cần có một mảnh đất để chôn thân.”

Câu chuyện của chàng kỵ sỹ cũng giống như nhiều người trong chúng ta, họ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, quyền lực và cả sự ngưỡng mộ của người khác mà thờ ơ với sức khỏe, bỏ bê những khoảnh khắc hiếm hoi bên cạnh người thân rồi đến khi kiệt sức với công việc, họ mới nhận ra đâu là điều quý giá nhất trong cuộc sống của mình. Nhưng đến lúc đó, họ chẳng còn thời gian để tìm lại những gì đã mất nữa.

– Sưu tầm –

box_shortcode_dichgia_770px

Leave a Reply